Danh mục

Chương Trước  Danh Sách Chương  Chương Tiếp

 CHƯƠNG 997: UY LỰC CỦA TRẢM TIÊN KIẾM

Người thần bí cẩn thận nhìn chằm chằm Lâm Thanh Diện, sau khi xác nhận lại, phát hiện cảnh giới của Lâm Thanh Diện vậy mà đã đạt tới Hóa Cảnh đỉnh phong!

Hắn ta nhìn Lâm Thanh Diện giống như nhìn một tên quái vật, lúc đó cảnh giới của Lâm Thanh Diện rõ ràng ngay cả Hóa Cảnh sơ kỳ cũng chưa đạt tới, chỉ là lực lượng có thể so sánh với Hóa Cảnh sơ kỳ mà thôi.

Nhưng bây giờ sau khi anh đột phá, cảnh giới vậy mà trực tiếp nhảy đến Hóa Cảnh đỉnh phong!

Chuyện này rốt cuộc là như nào?

Cho dù ở Thương Nguyên Giới, cũng căn bản không tồn tại loại yêu nghiệt một lần đột phá có nhịp độ lớn như thế!

“Không phải nói ở trái đất, linh khí sớm đã cạn kiệt, tu luyện đứt đoạn sao, tại sao còn xuất hiện loại biến thái như này?” Người thần bí lẩm bẩm nói với chính mình.

Một lúc sau, đồng tử của hắn ta bỗng nheo lại, trong đầu nghĩ đến một khả năng.

Là huyền công!

Chỉ có loại khả năng này, tên nhóc này mới có thể một lần vượt qua quá nhiều cảnh giới như thế.

Hắn ta lần này đến trái đất, tìm kiếm huyền công, chính là một nhiệm vụ trong đó.

Ánh mắt của người thần bí nhìn sang Lâm Thanh Diện trở lên nóng bỏng hơn, hắn ta không ngờ thằng nhóc trước mặt này vậy mà thân mang huyền công.

Tuy Lâm Thanh Diện sau khi đột phá, thực lực đã đạt tới Hóa Cảnh đỉnh phong, nhưng với Thần Cảnh, vẫn có khoảng cách khó lòng vượt qua.

Cho nên Con rối muốn thu thập Lâm Thanh Diện, vẫn không thành vấn đề.

Chỉ cần bắt lấy Lâm Thanh Diện, cho dù nhiệm vụ đến trái đất lần này thất bại, hắn ta cũng không tính phí công.

Nếu như có thể mang huyền công về Thương Nguyên Giới, vậy hắn ta đã lập công trước nay chưa từng có trong lịch sử!

Hít sâu một hơi, người thần bí mau chóng mở miệng quát với Con rối: “Đừng quản lão già đó, mau chóng bắt lấy thằng nhóc đó cho tôi, cậu ta đối với tôi rất quan trọng, mau!”

Con rối nhận mệnh lệnh, lập tức xông về phía Lâm Thanh Diện.

Hai người trong nháy mắt bắt đầu giao thủ, tốc độ rất nhanh, mắt thường đã không thể nhìn thấy.

Lâm Thanh Diện đối với lần đột phá cảnh giới này cũng có hơi kinh ngạc, tuy trước đó anh cũng từng suy đoán, bản thân nếu như đột phá, cảnh giới chắc chắn không chỉ đơn giản như Hóa Cảnh sơ kỳ như thế.

Nhưng ngay cả chính anh cũng không ngờ, cảnh giới của anh vậy mà trực tiếp nhảy đến Hóa Cảnh đỉnh phong!

Anh chỉ cần đi về phía trước một bước nữa, bèn có thể đạt tới Thần Cảnh.

Do đó, Lâm Thanh Diện cũng hiểu, huyền công quả thật rất bất phàm, so sánh với cao thủ bình thường cùng cảnh giới, Lâm Thanh Diện có huyền công, quả thật tương đương có một con át chủ bài.

Tuy cảnh giới của Lâm Thanh Diện bây giờ là Hóa Cảnh đỉnh phong, với Thần Cảnh có cách biệt rất lớn, nhưng huyền công cung cấp lực lượng siêu việt cho Lâm Thanh Diện, khiến anh miễn cưỡng có thể đánh một trận với Con rối.

Đương nhiên, trong đó cũng có nguyên nhân Con rối đó vì lúc trước chịu một kích toàn lực của Quý Trường Thanh cùng trận pháp liên hợp mà tạo thành tổn hại cực lớn.

Hai người giao đấu mấy trăm chiêu, trên quảng trường có thể nói là vân phong lôi động, điện quang lửa thạch, từng tiếng nổ khiến mọi người nghe mà run rẩy.

Sau một kích nữa, Lâm Thanh Diện mau chóng lùi lại phía sau, lồng ngực phập phồng một trận.

Lúc này trong tay anh có một thanh đao do huyền kình ngưng tụ mà thành, mô phỏng gần giống với Thôn Chính.

Sau khi thực lực đạt tới Hóa Cảnh đỉnh phong, Lâm Thanh Diện đã không cần tiếp tục mượn binh khí mới có thể phát huy ra lực lượng mạnh hơn, anh dùng lực lượng huyễn hóa ra thanh đao, uy lực so với Thôn Chính còn kinh khủng hơn.

Chẳng qua là vì vừa rồi đột phá, căn cơ còn chưa ổn định, cộng thêm trước đó Lâm Thanh Diện bị trọng thương, tác dụng phụ của bí pháp cũng đã mau chóng xuất hiện, ảnh hưởng từ nhiều nguyên tố, Lâm Thanh Diện đã không thể chống đỡ quá lâu.

Anh nhìn chằm chằm Con rối, mắt nheo lại, anh bắt buộc phải trong thời gian vài phút sau, giải quyết nó, nếu không đến khi đó anh cũng bại trong tay Con rối này.

Người thần bí nhìn Lâm Thanh Diện cười lạnh một tiếng, mở miệng nói: “Thằng nhóc, cho dù cậu thân mang huyền công, cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn, cậu mau chóng giơ tay chịu trói, tôi còn có thể giữ lại một mạng của cậu, cậu trẻ như thế, sợ rằng không muốn chết ở đây đâu nhỉ?”

Lâm Thanh Diện nghe thấy lời của người thần bí, thần sắc ngưng trọng, mở miệng nói: “Ông biết huyền công?”

Người thần bí cười he he, mở miệng nói: “Xem ra quả nhiên tôi đoán là đúng, thằng nhóc, huyền công này của cậu liên quan trọng đại, chỉ cần cậu chịu giao ra, tôi có thể bảo đảm cậu không chết, hơn nữa còn có thể để cậu ở Thương Nguyên Giới có được tài nguyên tu luyện vô tận!”

Trong lòng Lâm Thanh Diện suy tư một trận, xem ra anh lúc đầu suy đoán là đúng, huyền công quả nhiên bất phàm, người tự xưng đến từ Thương Nguyên Giới này vậy mà biết sự tồn tại của huyền công, hơn nữa nhìn trông còn khá coi trọng.

Có điều anh sẽ không bị lời nói của hắn ta mê hoặc dẫn dụ, bởi vì cho dù cảnh giới của anh không bằng Con rối, nhưng muốn giải quyết Con rối cũng không phải không thể.

“Ông tưởng tôi là đứa trẻ ba tuổi sao? Hôm nay tôi sẽ không chết, Con rối này của ông, còn không làm gì được tôi!”

Nói xong, thanh đao trong tay Lâm Thanh Diện biến mất, chuyển thành một thanh kiếm màu đen, chính là Trảm Tiên Kiếm!

Sau khi cảnh giới đạt đến Hóa Cảnh đỉnh phong, thần hồn của Lâm Thanh Diện cũng được nâng cao rất nhiều, vừa đột phá không lâu, Lâm Thanh Diện liền phát hiện, trên Trảm Tiên Kiếm, xuất hiện một chút thay đổi trước nay chưa từng thấy, trong đầu anh cũng xuất hiện phần ký ức thao túng Trảm Tiên Kiếm.

Dựa vào những ký ức đó, Lâm Thanh Diện có lòng tin, dựa vào Trảm Tiên Kiếm, có thể giải quyết Con rối đó.

Người thần bí chú ý đến thanh đao biến thành thanh kiếm trong tay Lâm Thanh Diện, có điều hắn ta không để ý, chỉ cho rằng Lâm Thanh Diện là vũ khí huyền hóa bất đồng.

“Thằng nhóc, cơ hội của cậu chỉ có một lần này, cậu đừng tưởng tôi đang nói đùa, lời tôi nói đều là thật, cậu đừng có không biết điều!” Người thần bí quát Lâm Thanh Diện một câu.

Lâm Thanh Diện không thèm để ý đến lời của hắn ta, mà bay nhanh về phía Con rối.

Anh đã sắp đến cực hạn rồi, cho nên không thể kéo dài thời gian nữa.

Người thần bí thấy Lâm Thanh Diện không có nghe lời của ông ta, sắc mặt cũng trở nên âm trầm hơn nhiều, ra lệnh cho Con rối: “Phế đi tứ chi của cậu ta, giữ lại tính mạng!”

Con rối cũng không chút do dự, lực lượng trong cơ thể lần nữa dâng lên, hoàn toàn đè ép khí thế trên người Lâm Thanh Diện.

Người thần bí thấy Lâm Thanh Diện vẫn muốn phản kháng, cũng hừ lạnh một tiếng, mở miệng nói: “Thằng nhóc, cậu sẽ hối hận về sự lựa chọn vừa rồi!”

Lâm Thanh Diện xông đến trước mặt Con rối, lực lượng trên tay Con rối bùng phát, vỗ vào ngực Lâm Thanh Diện.

Lâm Thanh Diện mau chóng tránh đi, cầm Trảm Tiên Kiếm chém vào người Con rối.

Con rối thấy thế, mau chóng lùi lại, định tránh đi.

Lúc này trên mặt Lâm Thanh Diện lộ ra một tia gian xảo, sau đó cái tay túm lấy Trảm Tiên Kiếm liền buông ra.

“Đi!”

Trảm Tiên Kiếm trực tiếp rời khỏi tay Lâm Thanh Diện, bay về phía Con rối.

Người thần bí thấy vậy, bật cười một tiếng: “Cho rằng chút lực lượng này có thể làm một vị cường giả Thần Cảnh bị thương được sao? Thật là nực cười!”

Lời của hắn ta vừa dứt, trên Trảm Tiên Kiếm liền bùng ra quang mang vạn trượng, một cỗ khí tức hoàn toàn đè ép Thần Cảnh bùng phát, sau đó kiếm mang kinh thiên xuất hiện, hung hăng chém vào người của Con rối.

Quang mang đó thoáng qua, Trảm Tiên Kiếm trong nháy mắt đã trở lại trong tay Lâm Thanh Diện.

Nhìn Con rối đó, tự nhiên là bị Trảm Tiên Kiếm chém thành hai nửa!

Chương Trước  Danh Sách Chương  Chương Tiếp