Danh mục

Chương Trước  Danh Sách Chương  Chương Tiếp

 CHƯƠNG 962: CÓ SUY NGHĨ GÌ VỀ VIỆC LẤY VỢ BÉ

“Gỉa…giả thôi?” Trác Viễn Thần có chút không dám tin mà nhìn Lâm Thanh Diện: “Lâm Thanh Diện, cậu đừng đùa với tôi nữa, cái chuyện này sao có thể tuỳ tiện giả vờ chứ, tôi thấy giữa cậu và Trác Nhã khá là ngọt ngào mà.”

Lâm Thanh Diện quay đầu nhìn sang Trác Nhã, nói: “Cô tới giải thích đi.”

Trác Nhã rõ ràng có chút không tình nguyện, nhưng vẫn nhìn sang Trác Viễn Thần nói: “Ông nội, anh ta nói thật đó, hai đứa bọn cháu thật sự chỉ là giả bạn trai bạn gái để tránh xem mắt mà ông sắp xếp cho cháu mà thôi.”

Khuôn mặt già nua của Trác Viễn Thần lập tức đen lại, có chút tức giận mà nhìn Trác Nhã, mở miệng nói: “Con nhỏ này, thật sự là tức chết ta rồi, cái loại chuyện này sao cháu có thể tuỳ tiện giả chứ!”

“Ai ya, cái này còn không phải bởi vì mấy đối tượng xem mắt mà trước đây ông tìm cho cháu, cháu căn bản không thích sao, cháu lại sợ ông mà kích động lên lại trực tiếp quyết định hôn sự của cháu, cho nên chỉ có thể nghĩ ra cách này thôi.” Trác Nhã có chút uỷ khuất mà giải thích.

Trác Viễn Thần vốn dĩ còn đang đắm chìm trong niềm vui có được một cháu rể nhân trung chân long, nhưng bây giờ lại được biết hai người bọn họ là giả, cái loại cảm giác thất vọng đó giống như là ngồi tàu lượn siêu tốc vậy.

Ông ta hung dữ mà trừng Trác Nhã một cái, sau đó dời mắt lên người Lâm Thanh Diện, đôi con ngươi đảo một cái rồi cười nói: “Lâm Thanh Diện, thực ra bất kể là giả hay không, hai người các cậu đi cùng nhau đều trông rất xứng đôi, cho nên chi bằng hai người phim giả tình thật một lần đi, cậu và Trác Nhã nhà tôi thử quen nhau, nói không chừng sẽ thành đôi thật sự đó chứ.”

Lâm Thanh Diện lắc đầu, nói: “Ông cụ Trác nói đùa rồi, thực ra tôi đã kết hôn, hơn nữa còn có một đứa con gái, Trác Nhã còn trẻ, muốn tìm được một người thích hợp là vô cùng dễ dàng, cho nên ông cụ Trác không cần quá lo lắng về vấn đề tình cảm của cô ta đâu.”

Trác Viễn Thần nghe thấy Lâm Thanh Diện đã kết hôn, hơn nữa còn có một đứa con gái, trên mặt lập tức viết đầy sự thất vọng.

Ông ta nhìn Trác Nhã một cái, mở miệng nói: “Sao lại kết hôn sớm như thế chứ, không lẽ ta thật sự không có số có được cháu rể như thế này ư?”

Trác Nhã cũng bất lực mà nhìn Trác Viễn Thần một cái, lẩm bẩm nói: “Không phải là cháu không tranh thủ đâu, chỉ có thể trách cháu sinh ra quá muộn thôi.”

Lâm Thanh Diện nghe thấy lời của Trác Nhã, lập tức quay đầu nhìn cô ta một cái, Trác Nhã vội vàng dời ánh mắt của mình đi, như thể hồi nãy chưa có nói gì vậy.

“Lâm Thanh Diện, không biết cậu có suy nghĩ gì về việc lấy vợ bé?” Im lặng một hồi lâu, Trác Viễn Thần mở miệng hỏi Lâm Thanh Diện một câu.

Vẻ mặt Lâm Thanh Diện đầy cạn lời, Trác Nhã cũng có chút kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ ông nội lại nhắc đến chuyện lấy vợ bé với Lâm Thanh Diện.

“Ông cụ Trác, tôi vốn không có suy nghĩ gì về chuyện lấy vợ bé, ông vẫn nên đừng nghĩ đến chuyện này nữa.” Lâm Thanh Diện nói: “Ngoài ra tôi có thêm một đề nghị với ông, chuyện tình cảm là chuyện cá nhân, người khác cưỡng ép sẽ không có được kết quả tốt nào, càng huống hồ bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, người trẻ tuổi nên được tự do yêu đương, sau này ông cũng đừng nhúng tay vào chuyện của Trác Nhã nữa.”

Trác Viễn Thần bất lực mà thở dài, chuyện đến nước này, ông ta cũng chỉ có thể nở ra một nụ cười khổ với Lâm Thanh Diện.

Trên xe về Bắc Cảnh.

Trác Nhã suốt đường đi cứ buồn bã không vui, hiển nhiên là rất bất mãn khi Lâm Thanh Diện bảo cô ta đi thanh minh mối quan hệ của hai người.

“Lúc anh ra ngoài chắc đã nhìn thấy khuôn mặt như đã già thêm 10 mấy tuổi của ông nội tôi rồi đó, thật không hiểu tại sao anh phải nói chân tướng ra chứ, để ông nội tôi vui vẻ không được sao, đây chỉ là một lời nói dối thiện ý thôi, anh đúng là quá nhỏ nhen rồi.” Trác Nhã lên tiếng ai oán với Lâm Thanh Diện.

Lâm Thanh Diện liếc nhìn cô ta một cái, nói: “Bây giờ giấu diếm thì sau này sự thất vọng của ông ấy sẽ càng lớn.”

“Vậy thì cứ giấu hoài không phải là được rồi sao?” Trác Nhã bực bội mà nói.

“Ồ? Theo như ý cô là định để tôi giả làm bạn trai của cô cả đời?” Lâm Thanh Diện hỏi.

Trác Nhã bị nhìn thấu tâm tư, lập tức có chút xấu hổ, lầu bầu nói: “Xía, ai thèm bảo anh giả làm bạn trai chứ, thật là tự luyến.”

Nói xong, cô ta liền quay đầu đi, không quan tâm đến Lâm Thanh Diện nữa.

Về đến Bắc Cảnh, Trác Nhã lại thay trang phục quân đội của mình, khôi phục lại sự lão luyện trước đây của mình, lại làm chỉ đạo viên của Lâm Thanh Diện.

Lâm Thanh Diện dùng thân phận cấp trên ra lệnh cho Trác Nhã, sau này không được tuỳ tiện lấy anh làm bia đỡ đạn, nếu không sẽ tiến hành xử phạt theo quy củ.

Trác Nhã đương nhiên không phục, nhưng đây là lệnh của cấp trên, đương nhiên không thể không tuân.

Sau khi về, Lâm Thanh Diện đi tuần sát tình hình huấn luyện của Thần Long Vệ trước, sau khi chắc chắn bọn họ không hề lười biếng trong mấy ngày mình rời đi từ tình trạng cơ thể của bọn họ, Lâm Thanh Diện cũng hài lòng mà thống kê, sau đó xem xét mà tăng một số cường độ huấn luyện cho bọn họ.

Đám người Thần Long Vệ vẫn biểu hiện tích cực hơn vì Lâm Thanh Diện quay về, nhưng không ngờ Lâm Thanh Diện vừa về liền tăng cường lượng huấn luyện của bọn họ, trong cả Thần Long Vệ, lập tức lại đầy những tiếng oán than.

Cùng với sự huấn luyện, tố chất cơ thể của đám người Thần Long Vệ và cả thực lực đều được nâng cao rõ ràng, nếu như nói bọn họ trong quá khứ, ai nấy đều có thể mang danh hiệu Binh Vương, thì Thần Long Vệ bây giờ, mỗi một người đều là vua đánh thuê quốc tế trình độ cao nhất.

Quân đội do vua của lính đánh thuê xây dựng nên khủng bố đến thế nào, chỉ suy nghĩ chút thôi thì cũng biết rồi.

Khi huấn luyện tiến hành đến một nửa, Lâm Thanh Diện cũng bắt đầu dạy Thần Long Vệ một số chiêu thức chiến đấu đơn giản dễ học, hơn nữa còn đặc biệt nghiên cứu một chiêu thức phối hợp đoàn đội cho bọn họ, để nâng cao sức chiến đấu khi đoàn đội tác chiến.

Đám người Thần Long Vệ sau khi học chiến đấu với Lâm Thanh Diện mới hiểu được thực lực của Lâm Thanh Diện rốt cuộc mạnh mẽ đến thế nào, chiêu thức vốn dĩ nhìn rất đơn giản, sau khi Lâm Thanh Diện chỉ đạo lại có thể bạo phát ra uy lực vượt ra khỏi sự tưởng tượng.

Nhậm Thu Hùng thân là một cao thủ Muay Thái, sau khi học chiêu thức mà Lâm Thanh Diện dạy mới ý thức ra sự phong phú của võ đạo nước C, trí tuệ mà lão tổ tông để lại quả nhiên không thể tuỳ tiện so sánh được.

Hơn nữa điều khiến Lâm Thanh Diện có chút bất ngờ chính là, trong Thần Long Vệ vậy mà lại có người mang máng có xu hướng luyện ra nội kình dựa vào Thổ Nạp Chi Pháp phiên bản học cấp tốc của anh.

Tuy chỉ có vài người có xu hướng như vậy, nhưng đã vô cùng khiến người ta kinh ngạc rồi.

Dù sao muốn bước chân vào ngưỡng cửa nội kình vốn đã gian nan, mấy người này tuy đều là cường binh, nhưng chưa chắc đều có thiên phú võ học, bây giờ có thể có vài người mang máng có xu thế luyện ra nội kình thì đã là một tin tốt rồi.

Huấn luyện được tiến hành như lửa bỏng dầu sôi, Lâm Thanh Diện cũng nhân khoảng thời gian này khiến cho thần hồn của mình phát triển thêm vài phần, đối với uy lực Khống Hồn Ấn cũng chắc chắn thêm một chút.

Thời gian 1 tháng chớp mắt đã trôi qua, kế hoạch huấn luyện mà Lâm Thanh Diện ra cho Thần Long Vệ đã hoàn thành viên mãn, một đội thần quân lột xác thành công đã xuất hiện trên cứ địa huấn luyện của Thần Long Vệ.

Mà sự cuộc so tài giữa Thần Long Vệ và quân đoàn Nanh Sói cũng được kết thúc trong ngày này.

Chương Trước  Danh Sách Chương  Chương Tiếp