Danh mục

Chương Trước  Danh Sách Chương  Chương Tiếp

 

Chương 881: Trâu già gặm cỏ non

Chu Tước nghe thấy lời của Thanh Long, lập tức trợn mắt, mở miệng nói: “Anh cả, anh đừng nói linh tinh.”

Thanh Long không có để tâm đến Chu Tước, mà nhìn hai người Bạch Hổ với Huyền Vũ, mở miệng hỏi: “Các em còn nhớ trước đây có một Hóa Cảnh gia nhập Chúng Thần Điện, chọc phải em út, em ấy lúc đó làm thế nào không?”

“Cái này em nhớ, lúc đó em út trực tiếp tìm em, bảo em qua đó giúp nó trút giận, em qua đó lý luận vài câu với người đó, phát hiện người đó quả thật có hơi vô lý gây sự, cho nên bèn ra tay đánh anh ta một trận.” Huyền Vũ vóc người cao lớn lập tức nói một câu.

“Nếu như anh nhớ không nhầm, lúc đó cũng là báo danh, em út cảm thấy người đó chọc đến mình thì trực tiếp chạy đi tìm người, nhưng lần này em ấy vậy mà nhịn được khi báo danh kết thúc, trong đó thậm chí còn nói chuyện vài câu với người ta, các em cảm thấy ý vị này là gì?” Thanh Long lại mỉm cười mở miệng hỏi.

Bạch Hổ vỗ đùi, mở miệng nói: “Ý này chính là em út có ý với người ta!”

“Anh hai, anh nói ăn nói linh tinh, em sau này không thèm để ý anh nữa!” Chu Tước nghe thấy hai người vậy mà nói mình như vậy, tức đến mức giậm chân, trên mặt còn lộ ra tia thẹn thùng.

“Nghĩ lại, cảm thấy lời anh cả nói có đạo lý, em út đây là lần đầu tiên có thể nhịn như vậy, hơn nữa trước đây người khác nếu như chiếm tiện nghi của em ấy, không kêu chúng ta chặt tay của người ta xuống không được, bây giờ vậy mà chỉ nói với chúng ta em ấy bị bắt nạt, quả thật có uẩn khúc.” Huyền Vũ cũng nói theo một câu.

Chu Tước bị ba người bọn họ nói như vậy thì có một loại xúc động muốn xông đến chỗ Lâm Thanh Diện để giết anh, cô ta rõ ràng đến mời ba người anh của mình đến giúp thu thập Lâm Thanh Diện, thế nào ba người này lại ở đó bắt đầu phân tích mình có phải có ý với Lâm Thanh Diện hay không chứ.

“Các anh ở đó mà suy đoán viễn vông, tên đó nhỏ hơn em mấy tuổi, em sao có thể có ý với cậu ta, hơn nữa cậu ta hạ lưu còn tự cho mình là đúng như thế, em sao có thể nhìn trúng loại người này chứ.” Chu Tước giả vờ trấn định nói một câu với ba người Thanh Long.

Thanh Long mỉm cười, nói với Chu Tước: “Em út, tuổi của em đã không nhỏ nữa, cho dù em chỉ 29 tuổi, cũng đã coi như là cô gái lớn rồi, những năm này em luôn cảm thấy người bên cạnh không xứng với em, cho nên trước giờ đều không suy nghĩ đến chuyện nam nữ, nhưng nếu như em còn kéo dài nữa, sau này thật sự không có ai cần đâu.”

“Đúng đấy em út, thiên phú của Lâm Thanh Diện này còn mạnh hơn nhiều so với lúc đầu của chúng ta, 20 mấy tuổi đã là nửa bước Hóa Cảnh, cho dù em bây giờ đột phá, cũng không so được với thiên phú của cậu ta, tuổi nhỏ hơn vài tuổi thì sao chứ, trâu già gặm cỏ non, em tìm người nhỏ hơn mình, hoàn toàn không có vấn đề gì cả.” Bạch Hổ trông có chút thông minh mỉm cười nói một câu.

“Anh mới là trâu già.” Chu Tước lập tức phản bác một câu.

Có điều nghe thấy ba người anh của mình nói như thế, cô ta quả thật ý thức được tuổi của mình đã không nhỏ, tuy thực lực khiến dung mạo của cô ta trông rất trẻ trung, nhưng sự thật không thể thay đổi được.

Hơn nữa nhìn như vậy, thiên phú của Lâm Thanh Diện dường như cũng xứng với mình...

Aiya, đây là đang suy nghĩ vớ vẩn gì thế, mình sao có thể nảy sinh ý nghĩ với tên nhóc đó được. Chu Tước mau chóng lắc đầu mình, cô ta sắp bị ba người Thanh Long tẩy não rồi.

“Hai đứa xem, em út vậy mà bắt đầu do dự rồi, xem ra thật sự bị chúng ta nói trúng rồi.” Thanh Long mỉm cười mở miệng.

Chu Tước bỗng phẫn nộ, nói: “Em đến tìm các anh giúp đỡ, không phải để các anh ở đây thay em lo chuyện cưới gả đâu, các anh có giúp em thu thập tên đó không, nếu như không giúp thì em đi tìm người khác!”

“Giúp giúp giúp, nếu em út đã mở miệng rồi, tụi anh tự nhiên phải giúp, chúng ta bây giờ đi tìm tên nhóc đó, hỏi cậu ta tại sao muốn chiếm tiện nghi của em út của chúng ta.” Thanh Long bỗng nói rất nghiêm túc, nói xong còn đưa mắt với Bạch Hổ và Huyền Vũ.

Chu Tước hậm hực đi ra ngoài, ba người Thanh Long cùng cô ta đi ra ngoài, khí thế bừng bừng đi tìm Lâm Thanh Diện ‘tính sổ’.

Trong một căn phòng trong một kiến trúc nào đó trong sơn mạch, Lâm Thanh Diện đang ngồi trước máy tính, trước đó dưới sự sắp xếp của Chu Tước, anh đã đại khái hiểu vài chuyện của Chúng Thần Điện, hơn nữa nhận được một tài khoản có thể đăng nhập vào trang mạng của Chúng Thần Điện.

Lúc này anh đang dạo một vòng trên trang web của Chúng Thần Điện, nghĩ xem có thể tìm được thông tin về Ngưng Hồn Ngọc hay không.

Nhiệm vụ chủ yếu trên trang web này của Chúng Thần Điện chính là dùng để phân bổ nhiệm vụ cho các thành viên của Chúng Thần Điện, đồng thời cũng có thể khiến thành viên ở trên đó trao đổi thông tin, trao đổi đồ, và dùng điểm cống hiến của mình ở trên web có thể trực tiếp đổi vật phẩm mình muốn.

Chúng Thần Đại có cái kho như vậy, trên web đều sẽ hiển thị, đồng thời một số thứ Lâm Thanh Diện muốn biết cũng đều có thể tìm hiểu ở trang web này.

Chỉ có điều Lâm Thanh Diện bây giờ vừa gia nhập Chúng Thần Điện, quyền hạng còn rất thấp, cho nên chỉ có thể ở trên web nhìn thấy một số đồ cơ bản, có một số tin tức và bí mật tương đối quan trọng, Lâm Thanh Diện vẫn chưa có tư cách để xem.

Anh ở thanh tìm kiếm trên web nhập ba chữ Ngưng Hồn Ngọc, rất nhanh bên trên liền xuất hiện một số thông tin của Ngưng Hồn Ngọc, Lâm Thanh Diện cẩn thận xem kỹ lại, phát hiện muốn lấy được Ngưng Hồn Ngọc cần tích đủ ba trăm nghìn điểm cống hiến mới có thể đổi.

Mà trong những nhiệm vụ đó của Chúng Thần Điện, bắt được một cao thủ Hóa Cảnh, mới có thể được năm mười nghìn điểm cống hiến, điều này tương đối với việc Lâm Thanh Diện phải đi bắt được sáu cao thủ Hóa Cảnh, mới có thể đổi lấy được Ngưng Hồn Ngọc.

Những người trên bảng treo thưởng sẽ đổi được điểm cống hiến nhiều hơn một chút, nhưng top 3 người đứng đầu Lâm Thanh Diện căn bản không cần nghĩ, trừ Tần Trường Sinh, hai Hóa Cảnh một người hậu kỳ một người trung kỳ ra, Lâm Thanh Diện đi tìm bọn họ sẽ chỉ nộp mạng mà thôi.

Mà từ vị trí thứ tư đến thứ mười, đều là Hóa Cảnh sơ kỳ, cho nên điểm cống hiến của bọn họ cũng không có cao lắm, trừ người đứng thứ mười được năm mười nghìn điểm cống hiến, những người kia đều là sáu mười nghìn điểm cống hiến.

Nhìn thấy điều kiện này, Lâm Thanh Diện bỗng nhíu mày, không ngờ giá trị của Ngưng Hồn Ngọc vậy mà cao như thế, như thế anh há không phải phải đi bắt 6 cao thủ Hóa Cảnh, mới có thể tích đủ điểm cống hiến hay sao?

Dựa vào thực lực nửa bước Hóa Cảnh, muốn đánh bại sáu cao thủ Hóa Cảnh, không phải là chuyện dễ dàng.

Quan trọng nhất là Lâm Thanh Diện căn bản không biết phải đi đâu tìm những cao thủ Hóa Cảnh này.

“Ngưng Hồn Ngọc này rốt cuộc có bí mật gì? Tại sao Chúng Thần Điện lại coi trọng như vậy? Đây lẽ nào là loại ngọc tương đối thần kỳ? Hay là nói, Ngưng Hồn Ngọc này có tác dụng gì mà mình không tưởng tượng ra được?” Lâm Thanh Diện lẩm bẩm tự nói với mình.

Khi Lâm Thanh Diện đang băn khoăn phải làm sao mới có thể tích được ba trăm nghìn điểm cống hiến, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

“Lâm Thanh Diện, cậu mau cút ra đây cho tôi, tôi đến tìm cậu tính sổ! Ba người anh của tôi đều theo tôi đến rồi, tôi xem cậu còn hung hăng ở trước mặt tôi như nào nữa!”

Chương Trước  Danh Sách Chương  Chương Tiếp