Danh mục

Chương Trước  Danh Sách Chương  Chương Tiếp

 CHƯƠNG 1125: ĐƯA TÔI TỚI NHÀ CÔ

Lưu Ly sững sờ mà nhìn bàn tay đã trở nên trống trơn của Lâm Thanh Diện, nhất thời có chút xuất thần.

Cái túi hương đã ở bên cạnh cô ta nhiều năm, luôn là niềm an ủi trong lòng cô ta đã biến mất như vậy rồi.

Nhất thời, trong lòng cô ta vậy mà còn có một tia mất mát nhàn nhạt.

Nhưng cái sự giải thoát xuất hiện trên người cô ta lúc nãy đã nói cho cô ta biết, Lâm Thanh Diện vốn không có gạt cô ta, cô ta quả thực đã bị người ta hạ cổ trùng, cho nên mới mang lại xui rủi cho người khác.

Vậy con cổ trùng đó, đã trốn ở trong túi hương của cô ta, nhiều năm như vậy, cô ta luôn bị Lưu Thanh Sơn gạt, người bác cả của cô ta, căn bản không có suy nghĩ nào tốt cho cô ta, tất cả những gì mà cô ta gặp bây giờ, đều là do bác cả cô ta tạo thành cả.

Lâm Thanh Diện nhìn Lưu Ly một cái: “Bây giờ túi hương của cô không còn nữa rồi, có cần tôi giúp cô chứng minh một chút, rằng trên người cô vốn không có đem lại vận rủi gì cho người khác không?”

Lưu Ly hít sâu một hơi, mở miệng nói: “Không cần đâu, hồi nãy lúc anh đốt con cổ trùng đó, tôi đã tỉnh ngộ rồi, con cổ trùng này không những đem lại hiệu quả xui xẻo, mà còn mê hoặc lòng người, chính vì sự tồn tại của nó đã khiến tôi không muốn tin bác cả là đang gạt tôi.”

“Nhưng tuy con cổ trùng này không còn nữa, nhưng tôi vẫn có chút không thể chấp nhận, cảm giác bây giờ cũng chỉ là tốt hơn so với lúc nãy một chút mà thôi.”

Lâm Thanh Diện nghe thấy lời của cô ta, lập tức cười cười, nói: “Tỉnh ngộ là được rồi, loại chuyện này quả thực là rất khó chấp nhận, nhưng sự thật chính là như vậy, nếu như cô còn gạt bản thân mình thì chỉ có cô tổn thương thôi.”

Lưu Ly nhắm mắt lại, bình tĩnh rất lâu sau mới từ từ mở ra, sau đó cúi người với Lâm Thanh Diện, nói: “Cao nhân, cảm ơn anh, nếu như không có anh thì tôi chỉ e vẫn sẽ bị bịt mắt rồi.”

Lâm Thanh Diện xua xua tay, hỏi: “Lúc đó cô nói cái người được gọi là cao nhân đó sẽ đến đưa cô đi vào sinh nhật 25 tuổi của cô, bây giờ cô còn cách sinh nhật 25 tuổi bao lâu nữa?”

“Ba ngày.” Lưu Ly nhìn Lâm Thanh Diện nói một câu: “Vốn dĩ tôi cho rằng mình chỉ còn thừa lại ba ngày này để trải nghiệm cuộc sống thôi chứ, ba ngày sau, vị cao nhân đó sẽ đưa tôi đi, có lẽ là sẽ trực tiếp trừ khử tôi, có lẽ là sẽ đưa tôi đến nơi không có ai để nhốt lại, trong lòng tôi thực ra đã chấp nhận cái sự thật này rồi, dù sao tôi cũng luôn cảm thấy, đây chính là số mệnh của tôi.”

“Nhưng tôi không ngờ khi chỉ còn ba ngày nữa là đến sinh nhật 25 tuổi của tôi, lại gặp phải các người, đây chắc là ý trời rồi.”

Trên mặt Lâm Thanh Diện lộ ra một nụ cười, trong lòng nghĩ đây đích thực là có chút giống ý trời, dù sao thì trước khi bọn họ tới đây, cũng chưa từng nghe nói bất kỳ chuyện gì liên quan đến Lưu Ly cả.

“Cao nhân, tôi biết mình không nên cam chịu số phận như vậy, sau khi biết nguyên nhân thật sự khiến mình sở dĩ lại tạo thành xui xẻo cho người khác thì tôi cảm thấy bác cả tôi thật sự quá đáng sợ, một đứa con gái yếu đuối như tôi, căn bản không đấu được với ông ta, tôi cầu xin cao nhân có thể ra tay tương trợ!”

Lưu Ly nói xong, liền chắp tay khom người với Lâm Thanh Diện, lộ ra một tư thế cầu xin.

“Không cần gọi tôi là cao nhân đâu, gọi tôi là Lâm Thanh Diện được rồi, chuyện này của cô đã khơi dậy sự hứng thú rất lớn đối với tôi, cho dù cô không có cầu xin tôi thì tôi nhất định cũng sẽ tìm hiểu.” Lâm Thanh Diện cười nói.

Lưu Ly lập tức lộ ra khuôn mặt cảm kích, vội vàng mở miệng nói: “Lưu Ly cảm ơn anh Lâm Thanh Diện, chỉ cần anh Lâm Thanh Diện chịu giúp tôi qua được ải này, cho dù anh Lâm Thanh Diện có kêu tôi làm gì, tôi cũng đều sẽ không có bất kỳ do dự gì hết!” Xem thêm ngôn tình hay.

Nói xong, trên mặt cô ta còn lộ ra một tia xấu hổ e thẹn, lẩm bẩm nói: “Bởi vì….bởi vì tôi luôn là kẻ lạc loài trong mắt người khác, cho nên….tôi, tôi vẫn là thân trong trắng.”

Tú Nương ở bên cạnh nghe thấy lời của cô ta, lập tức cười lên, mở miệng nói: “Xem ra dù đã ở xã hội hiện đại rồi, khi con gái gặp phải loại chuyện này cũng vẫn nghĩ đến chuyện lấy thân báo đáp, chủ nhân, tôi cảm thấy trên người con bé này hình như có chỗ gì đó bất phàm, ngài đừng có mà bỏ lỡ cơ hội này đó.”

Lâm Thanh Diện lập tức trừng Tú Nương một cái, mở miệng nói: “Còn đùa kiểu này nữa thì số quần áo đó của cô, tôi không nhận nữa.”

Tú Nương lập tức lè lè đầu lưỡi với Lâm Thanh Diện, vẻ mặt ngoan ngoãn không nói tiếp nữa.

Lâm Thanh Diện nhìn Lưu Ly một cái, nói: “Tôi không cần cô cho tôi báo đáp gì hết, chỉ cần cô phối hợp với tôi là được.”

Lưu Ly nghiêm túc gật đầu, hỏi: “Anh Lâm Thanh Diện, không biết anh cần tôi làm gì?”

Trên mặt Lâm Thanh Diện lộ ra một nụ cười giễu cợt, nói: “Giả vờ như không có gì xảy ra, đưa tôi đến nhà cô.”

Chương Trước  Danh Sách Chương  Chương Tiếp