Danh mục

Chương Trước  Danh Sách Chương  Chương Tiếp

 CHƯƠNG 1080: LÝ XÀ

Đám lưu manh nhìn Lâm Thanh Diện đi ra, một người trong đám bất ngờ hung dữ hơn.

Người trước đó bị Lâm Thanh Diện đạp một cước hung tợn trừng mắt nhìn Lâm Thanh Diện, lớn tiếng quát: “Anh em, chính là người này, trong túi nó có ít nhất hơn ba trăm triệu, chúng ta xử lý nó xong, lấy tiền của nó sau này có thể tiêu xài sống xung sướng rồi!”

Ánh mắt mọi người nhìn về hướng Lâm Thanh Diện trong tích tắc trở nên sáng bừng lên, ở chỗ vùng núi này, con số ba trăm triệu đủ cho một gia đình sống cả đời, vì vậy đối với họ mà nói thì đó là số tiền khủng.

Lâm Thanh Diện nhìn bọ họ rồi cười cười, lên cao giọng: “Thật ra trong túi của tôi có một tỷ năm trăm triệu.”

Những người đó nghe được đều mở to hai mắt nhìn, họ không thể ngờ được Lâm Thanh Diện lại nói toạt ra số tiền mình có mà không hề có chút gì muốn che giấu.

“Con mẹ nó, mày có nhiều tiền vậy, còn không biết mau lấy ra hiếu kính tụi này, còn đứng thất thần ở đó làm gì, nhanh đem một tỷ năm trăm triệu đó giao nộp ra đây, ít ra tụi này còn có thể tha cho mày.”

“Đúng vậy, mau đưa tiền ra đây, đừng nhiều lời với tụi này!”

Biểu cảm trên mặt Lâm Thanh Diện bắt đầu trở nên khiêu khích, anh lên tiếng nói: “Tụi bây cảm thấy tụi bây có tư cách lấy số tiền này sao?”

Mọi người nghe được lời nói của Lâm Thanh Diện, nhất thời sắc mặt trầm hẳn xuống.

“Mẹ nó, thằng nhóc này đang chơi tụi mình đó!”

“Mẹ nó, dám coi thường tụi này, mày cũng không nhìn lại xem mình là cái thá gì, mày tưởng một mình mày có thể xử lý được tụi tao sao?”

“Đừng nhiều lời với nó, lên đi, đập cho nó một trận để cho nó biết lợi hại của chúng ta!”

Lâm Thanh Diện hừ lạnh, anh vốn không tính nhiều lời với đám người vô nghĩa này, anh liền đưa tay lên hướng về bọn họ tát một cái.

Lực mạnh xuất hiện, một bàn tay hư ảnh khổng lồ từ không trung xuất hiện, trực tiếp bao phủ lên nhóm người họ.

Những người đó vốn đang tính nhào đến chỗ Lâm Thanh Diện để giáo huấn anh, nhưng sau khi nhìn thấy Lâm Thanh Diện tạo ra bàn tay hư ảnh khổng lồ này, trong tích tắt mọi người đều đều sợ tới mức trợn tròn mắt.

“Nó… sao nó biết chiêu thức của đại ca mình, sao, sao lại như thế được!”

Động tác đó cơ hồ chỉ là động tác đơn giản dễ dàng trong tích tắc, bàn tay hư ảnh đó đánh trực tiếp lên người bọn lưu manh, khiến cho tất cả bọn họ bị đánh ngã nhào nằm sóng soài trên mặt đất.

Không ít người bị đánh hôn mê, thậm chí có người còn ói ra máu.

Lâm Thanh Diện lao đến chỗ bọn họ, liền thuận tay bắt giữ lấy người trước đó đã bị anh đá một cước.

Người này lúc nãy bị bàn tay hư ảnh của Lâm Thanh Diện đánh bất tỉnh, anh đánh thêm một cái vào sau đầu người đó, người này liền giật mình tỉnh lại.

Người này sau khi tỉnh lại, phản ứng đầu tiên chính là hét lớn, sau đó nhìn Lâm Thanh Diện van xin tha thứ: “Anh, đại ca, em sai rồi, xin anh tha cho em, từ giờ em xin chừa, em không dám nữa.”

“Dẫn tôi đi gặp anh Xà của tụi bây.” Lâm Thanh Diện bình thản lên tiếng.

Người đó vừa nghe được Lâm Thanh Diện nói, liền gật đầu và nói: “Chỉ cần anh tha cho em, anh muốn em làm gì cũng được.”

Sau đó người đó dẫn Lâm Thanh Diện đi theo hướng ngoài rời khỏi.

Hai mẹ con Trương Tuyết chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu, gương mặt họ không khỏi kinh ngạc khiếp sợ, nhiều người như vậy, mà tất cả bị một cái bạt tai của Lâm Thanh Diện đánh nằm hết, đây không phải là chiêu thức của thần tiên thì còn là gì nữa.

“Con gái, lần này con đúng là đã mang thần tiên về nhà thật rồi, mà cũng không biết cậu ta có đối phó được với anh Xà hay không.” Mẹ của Trương Tuyết lên tiếng nói.

“Mẹ, con cảm giác anh Lâm Thanh Diện cực kỳ lợi hại, nếu anh ấy chịu ra tay đối phó với anh Xà, chắc chắn anh ấy có thể chế phục được anh Xà.” Trương Tuyết trả lời với vẻ mặt chắc chắn.

Mẹ Trương Tuyết trừng mắt nhìn cô và nói: “Cái gì anh, đó là thần tiên đó, thần tiên không phải tùy tiện để người phàm như chúng ta có thể dính líu liên quan đến được đâu, cẩn thận cậu ta nghe được sẽ nổi giận.”

Cuối thôn, có một căn nhà với diện tích rất lớn, căn nhà này là “căn nhà giàu’ nổi tiếng ở mấy thôn xóm lân cận, những người trước đây ở chỗ này đều là những người giàu có ở mấy thôn xóm đó, cuộc sống hằng ngày khá an nhàn thoải mái.

Nhưng có điều sau này anh Xà xuất hiện, đuổi thẳng những người trong căn nhà này ra ngoài, rồi tự mình chiếm lấy căn nhà đó để ở.

Từ đó về sau, rất ít người dám tới gần khu vực này, ngay cả đến những nhà sống gần đó cũng vì lo sợ anh Xà sẽ gây phiền toái, bất đắc dĩ phải dọn đi thôn khác ở.

Người đó dẫn Lâm Thanh Diện đến cửa căn nhà, rồi nói với giọng nơm nớp lo sợ: “Anh Xà ở đây, đại ca, giờ thì anh có thể tha cho em rồi chứ?”

Lúc này Lâm Thanh Diện đã sử dụng mắt thần của mình, anh phát giác ra trong căn nhà này đích thực có cao thủ có thực lực đã đạt đến giai đoạn đầu của Hóa Cảnh.

Xem ra dự đoán trước đó của anh đã đúng, anh Xà này đích thực là cao thủ Hóa Cảnh.

Đồng thời anh có chút không hiểu, một cao thủ Hóa Cảnh, sao lại đến đây làm đại ca cho đám lưu manh.

Người này tuyệt đối là cao thủ Hóa cảnh không có chút gì tiền đồ nhất mà anh gặp qua.

Vì dù sao với một cao thủ Hóa Cảnh mà nói, khi ở thế giới bên ngoài, họ đều đủ tư cách để thành lập những môn phái võ cổ hoặc người đứng đầu của những gia tộc võ cổ.

Anh nhìn thoáng người bên cạnh, cười cười và nói: “Được rồi, cậu có thể cút đi được rồi.”

Nói xong, anh bèn đạp thẳng vào người đó, theo lực đạp của anh, thân hình của người đó bay thẳng ra xa, ngã sấp xuống đất rồi không ngừng lăn về phía trước, sau đó rớt vào một hố nước ở cách đó không xa.

Lâm Thanh Diện nhìn nhìn căn nhà lớn, rồi sau đó đưa chân lên đạp vào cửa chính.

Cánh cửa chính rớt ra khỏi tường và bay thẳng vào bên trong vườn.

Hành động này gây chấn động đến những người trong nhà, trong chớp mắt, mười mấy người trong nhà liền lao ra ngoài.

Lâm Thanh Diện đi thẳng vào trong, liếc nhìn mười mấy người đó và lên tiếng nói: “Gọi anh Xà của tụi bây ra đây.”

Cả đám người đó đều nhìn Lâm Thanh Diện với ánh mắt cảnh giác, một trong số họ lên tiếng: “Mày là ai? Anh Xà của tụi tao là người mày nói muốn gặp là gặp sao?”

Lâm Thanh Diện không nhiều lời với họ, anh tung một chưởng, mười mấy người ngã nhào trên đất.

Ngay đúng lúc anh chuẩn bị bước vào trong nhà để bắt anh Xà ra, bất ngờ một bóng người xuất hiện trước mặt anh.

“Anh là ai? Sao lại ra tay với người của tôi?”

Lâm Thanh Diện nhìn chằm chằm người đó, anh phát hiện người đứng trước mặt mình là một người đàn ông trung niên khoảng bốn năm mươi tuổi, gương mặt có chút âm u, ánh mắt có chút hung ác như mắt rắn độc.

Đồng thời trên đầu anh ta còn hiện lên thông tin của người có tên trên bảng treo thưởng của Chung Thần Điện.

Lý Xà, xếp thứ sáu trên bảng treo giải thưởng, vốn là người nham hiểm độc ác, thủ đoạn tàn độc, đã từng vì một người con gái mà tàn sát hết cả thôn, là đối tượng truy bắt trọng điểm của Chung Thần Điện.

Nếu đoán không sai, người đứng trước mắt đây chính là Lý Xà, người có tên trên bảng treo thưởng.

“Anh là Lý Xà?” Lâm Thanh Diện hỏi ngược lại.

Gương mặt Lý Xà lộ rõ vẻ bất ngờ, rõ ràng anh không ngờ tới có người biết thân phận của mình.

“Rốt cuộc anh là ai? Sao lại đến chỗ tôi?” Lý Xà nhìn Lâm Thanh Diện với chút cảnh giác.

Lâm Thanh Diện để lộ chút ý cười trên mặt, anh mở miệng nói: “Người của anh muốn cướp tiền của tôi, đương nhiên tôi đến đây để hỏi chuyện.”

“Sẵn tiện nói thêm, tôi là người của Chung Thần Điện, có thể gặp được người có tên trên bảng treo thưởng của Chung Thần Điện ở đây, tính ra có thể nói chúng ta có duyên.”

Chương Trước  Danh Sách Chương  Chương Tiếp