Danh mục

Chương Trước  Danh Sách Chương  Chương Tiếp

 

Chương 641: Thật danh sĩ mới có tài hoa của chính mình

Sau khi nhiều người nghe được lời nói của Lâm Thanh Diện, đều là một mảnh ồn ào náo nhiệt, không ngờ đến người trẻ tuổi nhìn lên bình thường không đáng kể này, vậy mà nói bản thân là ông chủ của trung tâm thương mại Thiên Thịnh.

Phụ nữ trung niên ngẩn ra một chút, hoàn toàn không ngờ đến Lâm Thanh Diện sẽ nói ra lời này, bà ta xem ra, Lâm Thanh Diện nên chỉ phải tận lực để giải thích rõ ràng, chính mình dựa theo khí thế của người xung quanh, dồn ép ba người Lâm Thanh Diện đi vào khuôn mẫu.

Hai người Tề Lạc Hiên và Sở Tiểu Na nhìn Lâm Thanh Diện như nhìn tên ngốc giống nhau, cảm thấy thủ đoạn này của hắn, thực sự là thấp kém lại không thể có tình huống nào thấp kém hơn được nữa.

“Hắn ta là ông chủ của Thiên Thịnh, vậy tôi còn là nhà cung cấp hàng hoá cho tất cả trung tâm thương mại tại thành phố Tiền Hải, thời buổi này khoác lác thế nhưng thật sự không phải chịu phí tổn hại gì, mở miệng nói là được sao, chuyện này xem chúng tôi là kẻ ngốc à.” Tề Lạc Hiên mở miệng quát một câu.

Xung quanh nhiều người đều gật đầu theo, ông chủ của trung tâm thương mại Thiên Thịnh là Hoàng Thiên Thịnh, chuyện này phần lớn người của thành phố Tiền Hải đều biết, tuy rằng người gặp được Hoàng Thiên Thịnh không nhiều, nhưng mà tất cả những người này đều biết Hoàng Thiên Thịnh là một người đàn ông trung niên, con trai đều hơn 20 tuổi rồi, làm sao có thể là Lâm Thanh Diện, người trẻ tuổi này nhìn đến cũng mới 25, 26 tuổi.

Cố Tiểu Ưu cũng là đầy mặt kinh ngạc, thực sự là không ngờ đến biện pháp mà Lâm Thanh Diện giải quyết chuyện này, vậy mà lại nói chính mình là ông chủ của trung tâm thương mại Thiên Thịnh

“Người trẻ tuổi, cậu đừng ở chỗ này quấy rối nữa, ông chủ của trung tâm thương mại Thiên Thịnh là ai chúng tôi còn không biết sao, hơn nữa còn gặp qua rồi đâu, cậu ở trước mặt một người làm việc cho trung tâm thương mại Thiên Thịnh nói lời này, chẵng lẽ thật cho rằng chúng tôi đều ngu ngốc sao?” Phụ nữ trung niên nhìn chằm chằm Lâm Thanh Diện rồi nói

“Hôm qua Hoàng Thiên Thịnh mới chuyển trung tâm thương mại này qua để cho tôi làm ông chủ, bà không biết rõ ràng cũng là chuyện bình thường.” Lâm Thanh Diện mở miệng nói.

Người phụ nữ trung niên lớn tiếng cười ha ha, mở miệng nói: “Mọi người, bây giờ tôi hơi nghi ngờ cái tên này không chỉ trộm đồ, hơn nữa còn là từ bệnh viện tâm thần trốn ra ngoài, mọi người nghe lời của hắn nói, thật sự là đang bịa chuyện.”

“Cậu đừng có giả vờ nữa, mau chóng đền tiền xong việc đi, tiếp tục ở đây kéo dài thời gian, bảo vệ của trung tâm thương mại có thể sẽ không thờ ở đứng nhìn nữa.” Tề Lạc Hiên mở miệng quát.

“Chính là, không ngờ đến tên này vậy mà là kẻ bị bệnh tâm thần, mở miệng nói mình là ông chủ của quảng trường Thiên Thịnh, các người không chỉ là người nhà của đứa con gái nghèo Cố Tiểu Ưu sao, cố nói khoác lác cũng không nhìn xem địa phương.” Sở Tiểu Na hét.

Lâm Thanh Diện thấy không ai tin tưởng mình, vô lực lắc đầu, cho điện thoại cho Tôn Cát, để cho hắn ta trong vòng 5 phút mau chóng qua đây.

“Bà không nhận biết tôi cũng không sao, Tôn Cát chắc nên cũng nhận biết chứ?” Lâm Thanh Diện e ngại phụ nữ trung niên ngay cả Tôn Cát là ai đều không biết, đến khi đó còn phải gặp phiền phiền hỏi một câu.

Phụ nữ trung niên bĩu môi, nói: “Dĩ nhiên tôi nhận biết quản lý Tôn, làm sao, cậu còn nghĩ lấy quản lý Tôn hù doạ tôi à, nói cho cậu biết, người biết tên quản lý Tôn rất nhiều, câu nói ra tên cảu ông ấy cũng không dùng được.”

Lâm Thanh Diện cười cười, nói: “Bà biết ông ta là ai thì được rồi.”

Gần 5 phút trôi qua, hai bên như cũ đang giằng co, phụ nữ trung niên để cho Lâm Thanh Diện mau chóng đền tiền, đã ngay từ đầu nhận uất ức thật lớn, chuyển biến thành một người đàn bà đánh đá.

Cố Tiểu Ưu đầy mặt lo lắng, cô ta rất sợ Lâm Thanh Diện là nhất thời khoác lác, đến cuối cùng chuyện này thật sự nói không rõ ràng, thế thì khó xử rồi.

Ngay tại lúc này, một bóng người hốt hoảng chạy lại đây, chính là Tôn Cát người đã tiếp nhận điện thoại của Lâm Thanh Diện.

Ông ta chen vào trong đám người, nghe được người phụ nữ trung niên đang chửi bới Lâm Thanh Diện, sắc mặt bỗng trở nên u ám vô cùng.

Ông ta đi đến trước mặt của người phụ nữ trung niên, trừng mắt nhìn bà ta, quát: “Mau chóng ngậm miệng lại cho tôi! Không biết xấu hổ sao!”

Người phụ nữ nhìn thấy Tôn Cát, con ngươi co rút lại, đầu óc nhanh chóng chuyển động, ngay lập tức đầy mặt oan ức nói: “Quản lý Tôn, ông đến thật đúng lúc, sợi dây chuyền vàng trị giá 300 triệu của tôi bị ba kẻ vô liêm sỉ trộm mất rồi, bọn họ không những không trả lại, thằng nhóc này vậy mà còn nói chính mình là ông chủ của trung tâm thương mại chúng ta, điều này quả thật là đại nghịch bất đạo, cầu ông nhất định phải làm chủ cho tôi!”

Tôn cát cực kỳ phẫn nộ, chỉ cảm thấy người phụ nữ trung niên này là đang gieo gió gặp bão.

“Tôi xem đến đại nghịch bất đạo chính là bà! Vị này thực sự là ông chủ của trung tâm thương mại Thiên Thịnh chúng tôi, làm sao có thể sẽ trộm dây chuyền của bà, bà xem bà đây là đang tự biên tự diễn!” Tôn Cát hét lên.

Người phụ nữ trung niên sững sờ trong giây lát, hoàn toàn không ngờ đến, tổng quản lý của trung tâm thương mại Thiên Thịnh, vậy mà sẽ thừa nhận Lâm Thanh Diện chính là ông chủ của nơi này.

Bà ta chẳng những không ngờ đến sự việc lại trở thành như thế này, xung quanh người xem náo nhiệt, cũng đều một mặt ngờ nghệch.

Tôn Cát vội vàng quay đầu nhìn về Lâm Thanh Diện, khom lưng cúi đầu nói: Ngài Lâm, thực sự xin lỗi, tôi đã đến muộn, khiến cho ngài gặp phải phiền phức, là tôi không làm tròn bổn phận.”

Khí thế của người phụ nữ trung niên yếu đi một chút, giọng nói hơi run rẩy hỏi: “Chúng….trung tâm thương mại của chúng ta đã đổi chủ rồi sao? Vì cái gì mà tôi lại không biết?”

Tôn Cát quay đầu trừng mắt bà ta một cái, mở miệng nói: “Bà tính là cái thứ gì? Việc lớn như vậy, tôi còn phải đặc biệt thông báo cho bà một tiếng hay sao?”

Cơ thể người phụ nữ trung niên đột nhiên run lẩy bẩy, không cách nào tin tưởng chuyện này sẽ có bước ngoặt xoay chuyển kịch tính như vậy.

Hai người Tề Lạc Hiên và Sở Tiểu Na càng khó có thể tin, kẻ mà đi dạo cùng với đứa con gái nghèo Cố Tiểu Ưu đó, vậy mà thật sự là ông chủ của nơi này.

Lâm Thanh Diện kể sơ chuyện đã xảy ra ở đây, để cho Tôn Cát đi kiểm tra camera giám sát, Tôn Cát quay đầu nhìn về người phụ nữ trung niên, lạnh giọng nói: “Là tôi đi kiểm tra camera giám sát hay là bà tự mình thừa nhận? Nếu như kiểm tra camera giám sát chứng minh là bà cố ý, tôi thế nhưng có quyền đưa bà đến đồn công an! Bà đây là kẻ lừa đảo!”

Người phụ nữ trung niên sợ tới mức ngồi bệt xuống đất, nước mắt nước mũi lan tràn rơi xuống mà cầu xin tha thứ nói: “Quản lý Tôn, tôi biết sai rồi, này đều do cháu trai kia của tôi sai khiến tôi làm, nó đã nói với tôi, ba người này không có bối cảnh gì, rất dễ hãm hại, tôi đã nhẹ dạ cả tin vào nó, nên mới làm chuyện hồ đồ này!”

Nói xong, bà ta quay đầu hướng về Tề Lạc Hiên trong đám người nhìn qua.

Tề Lạc Hiên sợ đến mức xoay người bỏ chạy, Sở Tiểu Na cũng không dám tiếp tục nhiều nán lại ở đây, cùng theo một khối chạy ra ngoài.

“Ngươi đồ con rùa con rụt đầu, bà già này thật sự bị ngươi hại thê thảm rồi! Ngươi đứng lại cho ta!”

Người phụ nữ trung niên đứng lên đuổi theo về phía Tề Lạc Hiên, nhất thời cảm giác bên trong trung tâm thương mại tình cảnh hỗn loạn.

Nhiều người sau khi biết ba người Lâm Thanh Diện bị oan uổng, trên mặt đều lộ ra ánh mắt hổ thẹn, đồng thời bắt đầu lên án ba người là người phụ nữ trung niên và Tề Lạc Hiên, Sở Tiểu Na.

“Ngài Lâm, cần tôi để cho bảo vệ bắt ba người bọn họ không?” Tôn Cát nhìn về Lâm Thanh Diện.

Lâm Thanh Diện lắc đầu, nói: “Chuyện làm rõ ràng là được rồi, đúng rồi, người phụ nữ trung niên kia không phải là thứ tốt lành gì, loại người này lưu lại không được.”

Tôn Cát hiểu rõ ý của Lâm Thanh Diện, ngay lập tức mở miệng nói: “Tôi biết rõ phải làm thế nào.”

Cố Tiểu Ưu ở một bên nhìn theo Lâm Thanh Diện nhẹ nhàng lại quyết định tương lai của một người, trong lòng có thể nói là đã dâng trào sóng to gió lớn.

Đến lúc này, cô ta cuối cùng đã hiểu rõ, tại sao Lâm Thanh Diện lại bình thường như vậy, Lương Cung Nhạn Sương còn nguyện ý vì anh ta trả tiền nhiều như thế.

Đồng thời, trong đầu cô cũng xuất hiện một câu mà cô đã đọc qua trên một quyển sách:

Chỉ có đại anh hùng mới có bản sắc vốn có; là thật danh sĩ mới có tài hoà của chính mình

Chương Trước  Danh Sách Chương  Chương Tiếp