Danh mục

Chương Trước  Danh Sách Chương  Chương Tiếp

 

Chương 620: Tôi là công tôn thắng

Khi ra khỏi phủ đệ nhà họ Trần, màn đêm đã bao phủ khắp mặt đất, nhũng ngọn đèn đủ màu trên đảo Ánh Trăng cũng đã được thắp sáng, vầng trăng trong treo lơ lửng trên bầu trời khiến toàn bộ hòn đảo trở nên vô cùng mỹ lệ.

“Lâm Thanh Diện, vừa nãy anh thật sự rất đẹp trai, nhìn anh mà trái tim nhỏ bé của người ta cứ đập thình thịch, không hổ là người đàn ông mà Lương Cung Nhạn Sương tôi yêu thích.” Lương Cung Nhạn Sương khua chân múa tay nói.

Lâm Thanh Diện liếc nhìn Lương Cung Nhạn Sương, chỉ thờ ơ nói với cô ta một chữ: “Cút.”

Lương Cung Nhạn Sương lập tức nắm chặt quả đấm nhỏ, vẻ mặt tức giận: “Sao anh lại đối xử thô lỗ với tôi như vậy, anh thật sự cho rằng tôi sẽ không giận sao?”

Lâm Thanh Diện lập tức cười nói: “Nếu tôi đã khiến cô giận như vậy thì cô mau đi đi, tốt nhất là sau này đừng tới tìm tôi, như vậy sẽ không bị tôi chọc giận.”

Lương Cung Nhạn Sương đảo mắt, ngẩng cao đầu nói: “Hừ, đừng cho rằng tôi không nhìn thấy âm mưu của anh, anh cố ý chọc giận tôi, sau đó nhân cơ hội thoát khỏi tôi, tôi sẽ không mắc lừa đâu.”

Lâm Thanh Diện thở dài bất đắc dĩ, lại nghĩ tới nỗi sợ bị Chung Linh Nhi khống chế trước kia.

Anh không ngờ khó khăn lắm mới thoát được Chung Linh Nhi, bây giờ lại xuất hiện thêm một Lương Cung Nhạn Sương, điều này khiến anh thật sự đau đầu.

Anh mặc kệ Lương Cung Nhạn Sương, tiếp tục đi về phía trước.

Lương Cung Nhạn Sương vội vàng theo sau, không nói gì, chỉ tận hưởng sự yên tĩnh tuyệt vời khi được đi dạo cùng Lâm Thanh Diện.

Không giống Chung Linh Nhi, mặc dù đôi khi Lương Cung Nhạn Sương nghịch ngợm, pha trò với Lâm Thanh Diện nhưng từ bản chất vẫn có thể thấy được một nét dịu dàng của cô ta, đồng thời cũng biết chừng mực, điều này khiến Lâm Thanh Diện không thể làm gì, vì cô ta cũng không chọc giận anh.

Mà Chung Linh Nhi lại là một cô nhóc chưa lớn, rất bướng bỉnh, thứ mà mình đã ngắm trúng thì nhất định phải có được. Mặc dù Lương Cung Nhạn Sương có cùng mục đích với Chung Linh Nhi nhưng cô ta không ép Lâm Thanh Diện ở cùng, ngoại trừ một vài trò đùa thì cô ta cũng chỉ thể hiện sự quyến rũ của mình với anh.

Cô ta muốn trong lòng Lâm Thanh Diện có mình, thay vì cướp lấy Lâm Thanh Diện một cách mù quáng.

Khi đã có một vị trí trong lòng Lâm Thanh Diện thì dù cô ta không theo kịp, anh cũng sẽ không để cô ta đi.

Khi đi qua một vách đá, Lâm Thanh Diện đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía đỉnh vách đá, ở đó có một bóng người, mặc dù chỉ có thể nhìn thấy đường nét nhưng Lâm Thanh Diện có thể cảm nhận được người đó cũng đang nhìn mình.

Lâm Thanh Diện cảm nhận được sự nguy hiểm mạnh mẽ từ bóng người đó, là điều mà trước đây anh chưa từng có.

Lương Cung Nhạn Sương cũng dừng lại theo, nghi hoặc nhìn thoáng qua đỉnh vách đá, cô ta hỏi: “Sao vậy?”

“Không có gì.” Lâm Thanh Diện quay đầu, tiếp tục đi về phía trước.

Đúng lúc này, trước mặt họ xuất hiện một bóng người, chặn đường bọn họ.

“Nếu đã phát hiện chi bằng lên đó gặp nhau đi.” Người đó nói.

“Anh là ai?” Lâm Thanh Diện cảnh giác hỏi.

“Công Tôn.” Người đó khẽ nói.

Lâm Thanh Diện rùng mình, hai mắt cũng nheo lại, không ngờ người của nhà Công Tôn lại theo mình tới đây.

Anh quay đầu nhìn Lương Cung Nhạn Sương ở gần đó, rồi nói: “Cô mau đi tìm Bích Hoài rồi đưa cô ấy rời khỏi đảo Ánh Trăng, lần này tôi nợ cô một ân tình, sau này sẽ đền đáp gấp bội.”

Lương Cung Nhạn Sương nhìn ra được Lâm Thanh Diện không hề nói đùa, cô ta biết thân thế thực sự của Lâm Thanh Diện nên đương nhiên cũng biết rõ hận thù giữa nhà Công Tôn và Lâm Thanh Diện.

“Được.” Lương Cung Nhạn Sương gật đầu.

Lâm Thanh Diện bước tới, chắn trước bóng người kia, nếu hắn ngăn cản Lương Cung Nhạn Sương thì Lâm Thanh Diện sẽ lập tức ra tay.

Bây giờ Lâm Thanh Diện không biết nhà Công Tôn đã phái bao nhiêu người tới đảo Ánh Trăng, cũng không biết họ đã tìm được Hứa Bích Hoài chưa, cho nên chỉ có thể nhờ Lương Cung Nhạn Sương tìm Hứa Bích Hoài càng sớm càng tốt, anh sẽ ở đây kéo dài thời gian.

Người đó thấy Lâm Thanh Diện như vậy thì cười nói: “Yên tâm đi, lần này chỉ có tôi với cậu chủ tới đây thôi, hơn nữa mục tiêu của cậu chủ chỉ có anh, về phần những người khác, trong mắt cậu chủ chỉ là con kiến mà thôi, cậu chủ cũng không có hứng quan tâm đến vài con kiến.”

Nói xong người đó quay lưng bước về phía vách đá.

“Lâm Thanh Diện, hay là anh đi tìm Bích Hoài với tôi đi, rời khỏi đây trước rồi nói, tôi mang theo rất nhiều người, có thể đối phó được.” Lương Cung Nhạn Sương nói.

Lâm Thanh Diện lắc đầu: “Nếu họ đã tìm được tới đây thì sẽ không từ bỏ đâu, mặc dù tôi không sợ nhà Công Tôn nhưng đây là đảo Ánh Trăng, tôi không thể kéo dài được lâu. Bây giờ không biết họ dẫn bao nhiêu người tới, nếu tôi cứ vậy mà đi, e rằng sẽ liên luỵ đến Bích Hoài, cô giúp tôi đưa Bích Hoài rời khỏi đây, tôi đi gặp người trên vách đá một lát.”

Lâm Thanh Diện nói vậy, Lương Cung Nhạn Sương cũng không thuyết phục thêm nữa, trong chuyện này phán đoán của Lâm Thanh Diện đáng tin hơn cô ta, mà chuyện này xảy ra bất chợt nên đây cũng là cách giải quyết tốt nhất.

“Vậy tôi đi tìm Bích Hoài, anh cẩn thận nhé.” Lương Cung Nhạn Sương nói.

Lâm Thanh Diện gật đầu, sau đó xoay người đi lên vách đá.

Gió biển nhẹ nhàng thổi qua, Lâm Thanh Diện càng đi lên, cảm giác khó tả trong lòng anh càng rõ ràng.

Lâm Thanh Diện tin vào trực giác, đôi lúc trực giác có thể đóng vai trò nhất định trong việc báo nguy trước.

Lần này những người được nhà họ Công Tôn cử tới e rằng không tầm thường.

Nhưng anh cũng không có gì sợ hãi, dù làn này ở thế bị động, chỉ cần Hứa Bích Hoài không sao, anh có tự tin trốn thoát khỏi nhà họ Công Tôn.

Mà một khi rời khỏi đảo Ánh Trăng, trở về nội địa, mượn được sức mạnh của Quan Lĩnh thì Lâm Thanh Diện sẽ chẳng phải sợ nhà họ Công Tôn nữa.

Vách đá này rất cao, gần trăm mét, Lâm Thanh Diện phải mất một thời gian dài mới lên đến đỉnh, đương nhiên anh cũng cố tình đi chậm lại để câu giờ cho Lương Cung Nhạn Sương và Hứa Bích Hoài.

Người đứng trên đỉnh vách đá vẫn luôn hướng về phía biển, nhìn ra xa, không biết đang nghĩ gì, anh ta chỉ đứng đó thôi cũng mang lại cho người khác cảm giác không thể tới gần.

“Hậu duệ bị gia tộc bỏ rơi mà cũng vọng tưởng muốn chống lại nhà họ Công Tôn, thậm chí Công Tôn Ninh còn vì thế mà mất mạng, lá gan của anh thực sự không nhỏ.”

Lâm Thanh Diện vừa dừng lại thì người đang hướng về biển lạnh lùng nói.

“Là hắn đáng chết thôi, không chỉ Công Tôn Ninh mà tất cả người nhà họ Công Tôn đều đã bị ghi tên vào danh sách tử vong của tôi. Tôi sẽ giết tất cả các người, trả thù cho ông nội, bao gồm cả hai người.” Lâm Thanh Diện nói.

Người đó chỉ cười, thể hiện rõ sự khinh miệt.

“Trước khi ra tay thì nói tên anh trước đi, tôi không muốn kẻ chết trong tay mình là một kẻ vô danh.” Lâm Thanh Diện nheo mắt.

Người đó xoay người lại, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao xẹt qua người Lâm Thanh Diện.

“Tôi là Công Tôn Thắng! Hôm nay tới đây để lấy đầu anh, anh có gì không phục không?”

Chương Trước  Danh Sách Chương  Chương Tiếp