Danh mục

Chương Trước  Danh Sách Chương  Chương Tiếp

 

Chương 109: Thật sự không dám làm gì Anh ta

Lục Thiên Điệp ở bên cạnh thấy Phì Tam chạy đến chỗ người được gọi là anh, nhận ra hai người này chắc chắn là biết nhau.

Mà cô đánh giá từ những lời của Phì Tam thì nơi này đáng lẽ phải được một người đàn ông gọi là anh Trần điều hành.

Tuy rằng lúc nãy thân thủ của Lâm Thanh Diện đã khiến cô kinh ngạc, nhưng anh Trần này lại có hàng chục người theo sau, Lâm Thanh Diện dù có lợi hại đến đâu cũng nhất định không thể đối phó với nhiều người như vậy.

Trông cô có chút lo lắng, chạy đến bên cạnh Lâm Thanh Diện, trực tiếp nắm lấy cánh tay Lâm Thanh Diện muốn chạy.

“Chúng ta chạy thôi, họ nhiều người như vậy, nếu chúng ta không chạy thì một lát nữa sẽ không thể chạy được.” Lục Thiên Điệp lo lắng nói.

Lâm Thanh Diện đứng bất động, nói với Lục Thiên Điệp: “Tại sao phải chạy?”

“Anh còn không thấy nhiều người sao? Chẳng lẽ còn muốn tự mình đánh nhiều người như vậy à, anh sẽ bị đánh chết đó, chạy với tôi đi, ngây người ở đó làm gì!” Lục Thiên Điệp lo lắng nói.

Lâm Thanh Diện thấy Lục Thiên Điệp như thế này thì không thể nhịn được cười, nói: “Cô đừng lo lắng như thế, không cần chạy.”

Lục Thiên Điệp nóng lòng đến mức muốn chửi thề, nếu cô không quan tâm đến Lâm Thanh Diện, cô đã bỏ Lâm Thanh Diện mà chạy mất.

Thấy hai người muốn chạy, Phì Tam liền nói với Trần Tài Anh: “Anh Trần, bọn họ sắp chạy rồi, anh mau bảo người của anh bắt hai người họ lại đi, cậu ta vừa mắng anh là đồ rác rưởi.”

Sau đó anh ta nhìn Lâm Thanh Diện và Lục Thiên Điệp, chế nhạo nói: “Người bên cạnh tôi là Trần Tài Anh nổi tiếng ở Hồng Thành, đây là chỗ của anh ấy, vừa nãy hai người dám trắng trợn sỉ nhục anh Trần, hôm nay anh ấy sẽ không tha cho hai người!”

Vẻ mặt của Lục Thiên Điệp thay đổi, cô đã từng nghe đến tên của Trần Tài Anh, nhưng cô không ngờ nơi cô đến hôm nay lại là địa điểm của Trần Tài Anh.

Mà Phì Tam này còn là bạn với Trần Tài Anh, nếu Trần Tài Anh đối phó bọn họ thì hôm nay bọn họ thật sự xong đời.

“Anh nói nhảm! Chúng tôi mắng anh ấy khi nào, anh đừng có ở đây ngậm máu phun người nữa.” Lục Thiên Điệp hét vào mặt Phì Tam.

“Tôi chính tai nghe thấy, các người đừng có ở đây chối bỏ, tôi và anh Trần là bạn, tôi có thể nói dối anh ấy sao, hai người các người dám xúc phạm đến anh Trần, thật sự không muốn sống nữa rồi.” Phì Tam đầy phẫn nộ, nói như thể Trần Tài Anh là thần tượng của mình.

Trần Tài Anh cười, hỏi: “Anh có chắc là anh ta vừa mắng tôi không?”

Phì Tam gật đầu ngay, nói: “Chắc chắn, anh Trần, không thể buông tha cho hai người này.”

Trần Tài Anh gật đầu, quay sang nhìn Lâm Thanh Diện, nói: “Anh ta nói anh mắng tôi, chuyện này phải làm sao đây?”

Nhìn thấy Trần Tài Anh bắt đầu hỏi Lâm Thanh Diện, Lục Thiên Diệp lập tức thắt chặt trái tim, e rằng hôm nay thật sự là một mớ hỗn độn.

Chỉ là không biết tại sao, khi Trần Tài Anh nói chuyện với Lâm Thanh Diện, anh hoàn toàn không có vẻ tức giận, mà giống như một cuộc trò chuyện giữa những người bạn.

Cô quay đầu lại liếc nhìn Lâm Thanh Diện, bởi vì cô sợ Lâm Thanh Diện sẽ quá cứng đầu, vừa đối diện với Trần Tài Anh, cô cắn môi nói: “Là tôi mắng anh, tôi xin lỗi anh, anh bỏ qua cho chúng tôi nhé.”

Lâm Thanh Diện và Trần Tài Anh đều sửng sốt, sau đó Trần Tài Anh nở một nụ cười vui tươi trên mặt, còn Lâm Thanh Diện thì không biết phải nói gì.

“Anh với người phụ nữ này có mối quan hệ tốt thật đấy, lại có một cô gái sẵn sàng làm như vậy vì anh, anh không thể có lỗi với người ta đâu.” Trần Tài Anh cười nói.

Lâm Thanh Diện ngay lập tức trừng mắt nhìn Trần Tài Anh, mắng: “Không biết tôi có vợ rồi sao, xem ra tôi phải mắng anh thật rồi. Trần Tài Anh rác rưởi!”

Vẻ mặt của Lục Thiên Điệp thay đổi, cô cảm thấy Lâm Thanh Diện chính là đang chống lại cô, cô đã tự mình giải quyết vấn đề, không ngờ Lâm Thanh Diện lại mắng Trần Tài Anh thật.

“Anh điên à? Tại sao anh lại mắng anh ta, bây giờ anh nhảy xuống sông cũng rửa không sạch tội, sao tôi lại xui xẻo mà đụng phải một tên ngu xuẩn như anh chứ, rõ ràng là không có chuyện gì, anh lại buộc nó phải xảy ra chuyện rồi.”

Lục Thiên Điệp gần như khóc lên, nhìn Lâm Thanh Diện một cách tuyệt vọng.

Lâm Thanh Diện thấy cô như vậy, cười nói: “Đừng lo, hôm nay chúng ta sẽ ổn thôi.”

“Thằng kia, cậu dám gọi anh Trần của tôi là rác rưởi, cậu còn nghĩ hôm nay cậu sẽ ổn? Tôi thấy cậu là người si nói mộng đúng không?” Phì Tam khinh thường nói.

“Anh hỏi anh ta, tôi mắng anh ta, anh ta có dám làm gì tôi không?” Lâm Thanh Diện mỉm cười.

Nhìn thấy Lâm Thanh Diện thật sự nói như vậy, Phì Tam lập tức tức giận nhìn Trần Tài Anh: “Anh Trần, thẳng nhỏ này quá kiêu ngạo, không để anh vào mắt đến như vậy, anh Trần, bây giờ anh đã là một trong những người lợi hại nhất ở Hồng Thành, sao có thể sợ một tên ngu như cậu ta, cho cậu ta nhìn xem anh Trần lợi hại như thế nào đi!”

Trần Tài Anh liếc nhìn Phì Tam, bất lực nói: “Anh ta nói đúng, tôi thật sự không dám làm gì anh ta.”

Ngay khi lời nói của Trần Tài Anh thốt ra, Phì Tam sững sờ, Lục Thiên Điệp cũng sững sờ, Tần Cương và đám người biết được sự thật cũng không nhịn được cười.

“Anh… anh Trần, cậu ta chỉ là một đứa nhóc vô danh, anh sợ cậu ta làm gì?” Phì Tam bối rối hỏi.

Lục Thiên Điệp cũng nhìn Trần Tài Anh, sau đó lại liếc nhìn Lâm Thanh Diện một cách nghi ngờ, tự hỏi tại sao Trần Tài Anh không dám làm gì Lâm Thanh Diện.

“Tôi không thể đánh lại anh ta, tất nhiên tôi sợ rồi.” Trần Tài Anh thành thật trả lời.

Lục Thiên Điệp lập tức nhìn Lâm Thanh Diện, hai mắt to hận không thể nhìn thấu Lâm Thanh Diện.

Lâm Thanh Diện lợi hại như vậy sao, ngay cả Trần Tài Anh cũng phải nói mình không thể đánh lại anh.

Trần Tài Anh lại nhìn chằm chằm vào Phì Tam, nói một cách bí ẩn: “Vả lại tôi cho anh biết một bí mật.”

Phì Tam đột nhiên có linh cảm bất an, vô thức nuốt nước miếng nói: “Bí mật gì?”

“Anh ta là lão đại của tôi, anh làm phiền anh ta, tôi không thể nhìn không quản.” Trần Tài Anh cười nói.

Phì Tam ngồi xuống đất, kinh hoàng nhìn Lâm Thanh Diện: “Cậu… cậu ta là lão đại của anh sao?”

Trần Tài Anh nhìn Lâm Thanh Diện, hỏi: “Chuyện này là thế nào?”

“Anh ta muốn hành hung cô gái này, bị tôi bắt được.” Lâm Thanh Diện nói.

Trần Tài Anh gật đầu, hỏi: “Vậy tôi sẽ xử lí anh ta thay anh nhé?”

“Ừ, anh xử lí đi, tôi phải về nhà, không thì một lát vợ tôi sẽ lo.” Lâm Thanh Diện nói.

“Vậy thì anh đi đi, ở đây để tôi.” Trần Tài Anh cười nói.

Lâm Thanh Diện lập tức đi về phía bên ngoài.

Lục Thiên Điệp sững sờ, nhưng khi Lâm Thanh Diện đi mất, cô cũng nhanh chóng đi theo.

Phì Tam há hốc mồm nhìn Lâm Thanh Diện và Lục Thiên Điệp rời đi, trên trán chảy ra mồ hôi lạnh.

“Anh… anh Trần, tha cho tôi đi, tôi không biết đó là đại ca, tôi biết tôi sai rồi, anh vì bữa cơm chúng ta đã ăn, xin hãy tha cho tôi.” Phì Tam ngồi dưới đất cầu xin tha thứ.

Trần Tài Anh cười với anh ta, nói: “Anh chỉ có thể trách chính mình xui xẻo, chọc ai không chọc, lại hết lần này đến lần khác đi chọc giận kẻ sát thần kia, nếu tôi không xử lí anh thì anh ta sẽ xử lí tôi.”

Không lâu sau, trong Mãn Thiên Tinh nổi lên từng đợt tiếng la hét như giết lợn, Lục Thiên Điệp sắp đi đến cửa cũng có thể nghe thấy tiếng hét đó, lòng không khỏi thắt lại.

Cô nhanh chóng đi theo Lâm Thanh Diện, Lâm Thanh Diện không hề nhìn lại, giống như đã quên cô.

“Lâm Thanh Diện!” Lục Thiên Điệp hét lên với Lâm Thanh Diện, vẻ mặt không hài lòng.

Mặc dù cô không biết tại sao Lâm Thanh Diện biết Trần Tài Anh, vả lại Trần Tài Anh còn sợ Lâm Thanh Diện như vậy, nhưng Lục Thiên Điệp đứng ở đó cũng không có tâm tư suy nghĩ chuyện này.

Lúc nãy Lâm Thanh Diện và Trần Tài Anh nói về cô, anh đã dùng ‘cô gái này’ để thay thế, anh thậm chí còn không đề cập đến tên cô, như thể Lâm Thanh Diện hoàn toàn không biết cô, chuyện này khiến cô rất không hài lòng.

Theo góc nhìn của cô, vấn đề này quan trọng hơn là tại sao Lâm Thanh Diện lại lợi hại như vậy.

Lâm Thanh Diện dừng lại, quay lại nhìn Lục Thiên Điệp, hỏi: “Sao thế?”

“Lúc nãy tại sao anh không nói tên tôi, trong mắt anh tôi thậm chí không có tên sao?” Lục Thiên Điệp tức giận nói.

Lâm Thanh Diện lộ ra vẻ khó hiểu, không biết Lục Thiên Điệp đang nói về cái gì.

Nhìn thấy Lâm Thanh Diện như vậy, trong lòng Lục Thiên Điệp càng thêm xót xa, cô cắn chặt môi, rơm rớm nước mắt nhìn Lâm Thanh Diện rồi nói: “Chẳng lẽ tôi thực sự có thể không nhận được sự chú ý của anh sao?”

“Tại sao tôi phải chú ý đến cô? Mỗi Bích Hoài là đủ với tôi rồi.” Lâm Thanh Diện trả lời.

“Vậy anh đang làm gì ở một nơi như thế này? Đàn ông các anh đều là khẩu thị tâm phi, miệng nói chỉ có một mình Bích Hoài, lại còn muốn đến một nơi như này để vui chơi, anh làm vậy có đáng với Bích Hoài không?”

“Tôi không đến vui chơi, tôi đến đây để giải quyết chuyện.” Lâm Thanh Diện cau mày trả lời, không ngờ lại bị Lục Thiên Điệp hiểu lầm.

Lục Thiên Điệp cong môi, rõ ràng là không tin: “Anh đến đây để giải quyết chuyện? Anh có thể giải quyết chuyện gì ở đây?”

“Các cô gái ở đây chẳng qua chỉ là những người hỗn láo thô tục, anh đi tìm họ, còn chi bằng đến tìm tôi, tôi hứa anh sẽ hài lòng, vả lại tôi sẽ không nói với Bích Hoài. Tôi đã tự giẫm đạp mình như thế, anh không thể cho tôi một chút phản ứng sao?”

Lục Thiên Điệp nói về chuyện này càng lúc càng phấn khích, cộng thêm lúc nãy cô đã uống rượu, cảm xúc trong lòng cô hoàn toàn bùng nổ.

“Cô say rồi, về sớm đi.” Lâm Thanh Diện không định nói gì với Lục Thiên Điệp, anh cây ngay không sợ chết đứng, không có gì để giải thích.

“Đợi đã!” Nhìn thấy Lâm Thanh Diện chuẩn bị rời đi, Lục Thiên Điệp lập tức kêu lên.

“Bây giờ đã muộn rồi, anh có thể yên tâm để một cô gái như tôi tự về nhà sao, vả lại tôi đã uống nhiều rượu như vậy, nhỡ có người âm mưu hãm hại tôi, anh không lo lắng chút nào sao?” Lục Thiên Điệp nói.

Lâm Thanh Diện cau mày nói: “Tôi sẽ đưa cô đến lề đường bắt taxi.”

Lục Thiên Điệp đi về phía Lâm Thanh Diện, loạng choạng, nói: “Nhưng… tôi cảm thấy chóng mặt, Lâm Thanh Diện, anh đưa tôi về được không, làm ơn, tôi chỉ yêu cầu một điều như vậy thôi.”

Lục Thiên Điệp nói, cô sắp nhào tới người Lâm Thanh Diện.

Lâm Thanh Diện né tránh ngay lập tức.

Tuy nhiên, cơ thể của Lục Thiên Điệp không đứng vững, vả lại còn nhắm mắt, dường như đã ngất xỉu.

Khi Lục Thiên Điệp sắp ngã xuống đất, Lâm Thanh Diện thở dài, bước tới đỡ cô dậy.

“Nhà cô ở đâu?” Lâm Thanh Diện hỏi.

Lục Thiên Điệp nhắm mắt lại, đôi môi hơi tái nhợt, nói với giọng yếu ớt: “Tôi lạnh quá, ôm tôi được không.”