Danh mục

Chương Trước  Danh Sách Chương  Chương Tiếp

 

Chương 108: Tôi không định quản

Sau khi đứng vững, Lục Thiên Điệp cũng nhìn thấy Lâm Thanh Diện đang đứng đối diện với mình.

Cô uống rượu, sắc mặt đỏ bừng, ánh mắt có chút thất thường, sau khi biết chắc là Lâm Thanh Diện, cô lập tức uỷ khuất, lập tức vươn tay ôm lấy Lâm Thanh Diện.

Lâm Thanh Diện ngăn cô lại, hỏi: “Sao cô lại ở đây?”

Thấy Lâm Thanh Diện không cho cô đụng vào, vả lại còn lãnh đạm đến mức như vậy, uỷ khuất suýt chút nữa khóc lên, lúc này Lâm Thanh Diện hỏi cô sao lại ở đây, đương nhiên là cô đến tìm Lâm Thanh Diện.

Trước đó không lâu, sau khi bước vào Mãn Thiên Tinh, cô đi tới quầy lễ tân, hỏi Lâm Thanh Diện đã đi đến phòng nào.

Những người ở quầy lễ tân đều nói không biết, Lục Thiên Điệp phải lang thang ở Mãn Thiên Tinh, tìm kiếm Lâm Thanh Diện khắp nơi, lại còn hỏi người khác có thấy anh không.

Khi cô đang tìm Lâm Thanh Diện, một người đàn ông mang một sợi dây chuyền vàng lớn đến nói cho cô biết Lâm Thanh Diện đang ở đâu.

Lục Thiên Điệp tin lời người đó, đi theo anh ta đến một phòng, trong phòng có rất nhiều đàn ông ngồi, còn có một số phụ nữ ăn mặc hở hang, những người đàn ông đó trông rất xã giao, Lục Thiên Điệp thấy hơi sợ hãi.

Người đàn ông đưa cô đến đây nói Lâm Thanh Diện không có ở đây, anh ta yêu cầu Lục Thiên Điệp ngồi xuống nghỉ ngơi.

Lục Thiên Điệp đành phải ngồi cùng với những người này, đợi Lâm Thanh Diện đến.

Người đàn ông đưa cô đến rất nhanh đã bắt đầu cho cô uống rượu, trước đây Lục Thiên Điệp chưa bao giờ đến một nơi như vậy, nói mấy câu đã bị dao động mà uống.

Một lúc sau, cô đã say.

Lúc này, người đàn ông bắt đầu tiến đến chỗ Lục Thiên Điệp, trong miệng còn nói những lời khó nghe.

Mãi đến lúc này, Lục Thiên Điệp mới biết mình bị lừa, định đứng dậy bỏ đi ngay lập tức thì lại bị người đàn ông đeo dây chuyền vàng túm lấy.

Những người đàn ông trong phòng đều nhìn chằm chằm vào Lục Thiên Điệp một cách hèn mọn, như thể họ định làm gì đó với cô.

Người đàn ông đó nói Lục Thiên Điệp mặc như vậy không phải là để tìm đàn ông sao, tìm ai cũng là tìm, chi bằng chơi với họ.

Sau đó, tất cả những người đàn ông trong phòng đều đứng lên, muốn bao quanh Lục Thiên Điệp.

Lục Thiên Điệp khó khăn lắm mới thoát khỏi tay những người đàn ông đó, chạy ra ngoài phòng, trực tiếp đụng phải Lâm Thanh Diện.

Lục Thiên Điệp đau buồn nhìn Lâm Thanh Diện, cắn môi nói: “Còn không phải là vì anh sao, khiến người ta suýt chút nữa bị hành hung, anh thật quá đáng.”

Lâm Thanh Diện ngẩn ra, anh còn không biết Lục Thiên Điệp đang làm gì ở đây, chuyện này có thể trách anh sao?

“Oh.” Lâm Thanh Diện đáp lại cô một câu, rồi anh định tiếp tục bước đi, anh không hề lạnh nhạt với Lục Thiên Điệp, anh cũng không thèm quan tâm đến cô.

Lục Thiên Điệp thấy Lâm Thanh Diện có vẻ thờ ơ, cô lập tức muốn khóc, người đàn ông này quá tuyệt tình.

Lúc này, một vài người đàn ông lao ra khỏi phòng, nhìn thấy Lục Thiên Điệp đang đứng trước mặt Lâm Thanh Diện, họ lập tức chạy tới.

“Cô ta đây rồi, mau đưa cô ta lại đây, đêm nay tôi sẽ chơi với cô ta, người phụ nữ mà tôi thích, không ai trong số họ có thể chạy trốn!” Người đàn ông dẫn đầu hét lên.

Lục Thiên Điệp thấy vậy thì sốc, vội vàng trốn sau Lâm Thanh Diện.

“Các người đừng đến đây, đây là bạn trai tôi, tôi đến đây để tìm anh ấy, xin các anh đừng làm phiền tôi.”

Cả nhóm người ngay lập tức bao vây Lâm Thanh Diện và Lục Thiên Điệp.

Lâm Thanh Diện khẽ cau mày, không ngờ Lục Thiên Điệp lại nói anh là bạn trai cô.

Phì Tam nhìn chằm chằm Lâm Thanh Diện, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường, nói: “Thằng nhóc, mày là thằng nào mà dám quản chuyện của ông đây?”

“Tôi không định quản.” Lâm Thanh Diện nói.

“Haha, cậu không có ý định quản, tôi còn nghĩ cậu muốn ngăn chặn chúng tôi, nếu đã không muốn quản thì biến đi, đừng ở đây cản đường.” Phì Tam nhìn Lâm Thanh Diện một cái, nghĩ anh sợ vì mình quá đông người nên cũng không định khách sáo.

Vẻ mặt của Lục Thiên Điệp thay đổi, cô không ngờ Lâm Thanh Diện lại tuyệt tình như vậy.

“Lâm Thanh Diện, chẳng lẽ anh thấy người chết mà không cứu sao! Bích Hoài mà biết chuyện này, anh nghĩ cô ấy sẽ nghĩ sao về anh?” Lục Thiên Điệp đau buồn nói.

Lâm Thanh Diện lắc đầu bất lực, anh thực sự không muốn quan tâm, dù sao anh không biết Lục Thiên Điệp đang làm gì ở đây, nhưng sau khi nghe những lời của Lục Thiên Điệp, Lâm Thanh Diện cảm thấy mình vẫn là không nên để cô xảy ra chuyện.

Lục Thiên Điệp là bạn thân nhất của Hứa Bích Hoài, cô xảy ra chuyện, trong lòng Hứa Bích Hoài cũng không thoải mái.

“Vậy cô thừa nhận tôi không phải bạn trai cô, tôi sẽ giúp cô.” Lâm Thanh Diện nói.

Lục Thiên Điệp cắn môi liếc nhìn Lâm Thanh Diện, không ngờ anh lại nghiêm túc như vậy.

“Được thôi, từ nay tôi sẽ không nói nhảm nữa.” Lục Thiên Điệp giận dữ nói.

Phì Tam nhìn hai người ở đây nói chuyện, trên mặt lộ ra vẻ khinh thường.

“Chết tiệt, nói cứ như cậu giúp cô ta thì chuyện hôm nay có thể giải quyết được vậy. Chàng trai à, nếu cậu đã không phải bạn trai của cô ta, vậy tôi khuyên cậu không nên tọc mạch, nếu không, cậu sẽ hối hận.” Phì Tam lạnh lùng nói.

Lục Thiên Điệp nghe những lời của Phì Tam, cô cảm thấy trong lòng có chút thấp thỏm, cô chỉ nghĩ đến việc nhờ Lâm Thanh Diện giúp đỡ, hoàn toàn quên mất bên cạnh Phì Tam còn có rất nhiều người, chỉ mỗi Lâm Thanh Diện làm sao có thể đối phó được.

“Về ngay đi, tôi có thể không so đo với các anh, nếu không sẽ là các anh hối hận.” Lâm Thanh Diện lạnh lùng nói.

Lục Thiên Điệp nghe Lâm Thanh Diện nói như vậy, mặt cô thay đổi ngay lập tức, nói: “Anh ngốc à, anh làm như vậy không phải đang tự gây rắc rối cho chính mình sao? Sao một mình anh có thể đánh bại nhiều người như vậy? Tôi tức chết mất, biết sớm đã không tìm anh giúp.”

“Vậy thì bây giờ tôi có thể trực tiếp đi, cô có thể tự giải quyết.” Lâm Thanh Diện nói.

Phì Tam chế nhạo Lâm Thanh Diện, nói: “Cậu nhóc, cậu nghĩ mình nói những lời vừa nãy, bây giờ muốn đi thì còn đi được sao?”

“Dám bảo Phì Tam tôi cút về, cậu là người đầu tiên, vì câu nói này của cậu, hôm nay tôi không chỉ chơi với ả đàn bà này, còn muốn cậu biết tôi lợi hại như thế nào!”

Nhìn thấy Phì Tam nói như vậy, Lục Thiên Điệp cảm thấy lo lắng trong lòng, thầm than Lâm Thanh Diện quá ngốc, một câu nói đã chọc tức người khác, bây giờ cả hai đều không thể rời đi.

“Lâm Thanh Diện, tại sao anh lại ngu ngốc như vậy? Bây giờ thì hay rồi, không ai trong chúng ta có thể rời đi, anh thực sự đã hại chết tôi rồi.” Lục Thiên Điệp nói.

“Hehe, cô gái nhỏ, nếu cô thành thật chơi với tôi, tôi có thể giáo huấn cậu ta thay cô, thế nào?” Phì Tam cười nói.

“Anh nói nhảm! Anh dựa vào cái gì giáo huấn anh ấy, nếu anh dám giáo huấn anh ấy, tôi… tôi sẽ liều mạng với anh.” Lục Thiên Điệp nhìn chằm chằm.

Tuy rằng cô giận Lâm Thanh Diện nói câu chọc giận người ta, nhưng chỉ giận Lâm Thanh Diện thôi, cô vẫn luôn khao khát Lâm Thanh Diện, đương nhiên không cho phép người khác bắt nạt Lâm Thanh Diện.

Lâm Thanh Diện không ngờ Lục Thiên Điệp lại nói như vậy, hơi dở khóc dở cười liếc nhìn cô, có chút không hiểu cô gái đang nghĩ gì trong đầu.

Khuôn mặt của Phì Tam ngay lập tức trở nên khó coi, hai mắt anh ta liếc nhìn Lục Thiên Điệp một cách ác độc, mắng chửi: “Mẹ kiếp, cho thể diện lại không cần, tôi thu thập thằng nhỏ này trước, một lát nữa để anh em tôi lần lượt chơi cô!”

Nói xong, Phì Tam đưa mắt nhìn Lâm Thanh Diện, lạnh lùng nói: “Bắt cậu ta lại đánh một trận cho tôi, cho cậu ta biết chúng ta lợi hại như thế nào!”

Những thuộc hạ của Phì Tam ngay lập tức muốn động thủ với Lâm Thanh Diện.

Lúc này, Lục Thiên Điệp nghiến răng, đứng trước mặt Lâm Thanh Diện, nói: “Các người buông tha cho anh ấy, tôi… tôi đi với các người.”

Phì Tam choáng váng, anh không ngờ Lục Thiên Điệp lại đi với anh vì thằng nhóc này.

Lâm Thanh Diện cũng không ngờ Lục Thiên Điệp lại hy sinh lớn như vậy vì anh, nhưng anh không muốn nợ Lục Thiên Điệp bất kỳ ân huệ nào, vả lại nhóm lưu manh này cũng không thể làm gì được anh.

“Cô qua một bên đợi, tôi và họ sẽ giải quyết.” Lâm Thanh Diện nói.

Lục Thiên Điệp quay đầu lại, liếc nhìn Lâm Thanh Diện, sau đó nói: “Anh có điên không, họ nhiều người như vậy, sao một mình anh có thể giải quyết được?”

Lâm Thanh Diện mỉm cười, trực tiếp kéo Lục Thiên Điệp ra phía sau, sau đó nhìn Phì Tam, nói: “Cùng lên đi, tốc chiến tốc thắng.”

Lục Thiên Điệp lo lắng, mắng Lâm Thanh Diện là ngu ngốc, làm như vậy là tìm chết.

Chỉ là lúc này người của Phì Tam đã động thủ rồi, dù muốn cũng không ngăn được.

Thuộc hạ của Phì Tam đều vươn tay túm về phía Lâm Thanh Diện, so với thuộc hạ của Long Phi thì những người này kém hơn nhiều, không có bất kỳ chiêu thức nào, Lâm Thanh Diện chỉ mất vài phút để thu thập họ.

Anh bước ra, nắm đấm theo sau đập vào mặt những người đó, một bộ động tác được dùng thật nhuần nhuyễn, hạ gục người Phì Tam ngã xuống đất.

Lục Thiệp Điệp vốn là lo lắng cho Lâm Thanh Diện, nhưng nhìn thấy Lâm Thanh Diện lợi hại như vậy, cô lập tức sững sờ, hai mắt to trừng trừng nhìn Lâm Thanh Diện, cô không ngờ anh có thể đánh được nhiều người như vậy.

Giống như Lục Thiệp Điệp, Phì Tam sững sờ nhìn Lâm Thanh Diện, lúc này anh ta mới nhận ra mình đã đá phải một miếng sắt.

Không chần chừ, anh ta quay đầu bỏ chạy.

Lâm Thanh Diện thấy vậy thì mỉm cười, lao ra, anh lập tức ở phía sau Phì Tam.

Anh vươn tay nắm lấy cổ áo Phì Tam, dùng sức đánh ngã Phì Tam nằm trên đất.

Phì Tam bấu chặt mông mình kêu đau, Lâm Thanh Diện lại đạp vào bụng anh ta, khiến anh ta ngã xuống đất không dậy nổi.

“Ôi đau chết mất, đại ca, tôi biết mình sai rồi, anh tha cho tôi đi.” Phì Tam nhanh chóng cầu xin tha thứ.

Lâm Thanh Diện nhìn chằm chằm Phì Tam, lạnh lùng nói: “Tha anh như vậy, có phải hơi quá đơn giản không?”

Trong lòng Phì Tam vỡ tan, nếu như Lâm Thanh Diện thật sự muốn thu thập anh ta, anh ta thật sự không có cách nào.

Đúng lúc này, Trần Tài Anh đưa Tần Cương cùng một đám người trở về Mãn Thiên Tinh, bên phía Long Phi đã lo liệu xong rồi, từ nay về sau Câu lạc bộ đấu vật Phi Long đã thuộc về Trần Tài Anh.

Anh dẫn người đến bên cạnh Lâm Thanh Diện, nhìn thấy Lâm Thanh Diện đang xử lí Phì Tam thì sững sờ.

Phì Tam nhìn thấy Trần Tài Anh đưa người đến, anh ta lập tức từ trên mặt đất đứng dậy, chạy đến trước mặt Trần Tài Anh, cầu xin: “Anh Trần, em là Phì Tam đây, là người lần trước đã ăn cơm với anh, mau giúp em đi, thằng nhóc đó chạy lung tung ở chỗ của anh, còn chửi anh là rác rưởi, nghe xong em muốn xử lí cậu ta thay anh nhưng không ngờ cậu ta lại đánh em thế này, anh Trần, làm ơn giúp em thu thập cậu ta.”